Nghe mấy người đối thoại, Sư Phi Huyên đứng giữa sân cũng thu lại khí tức trên người.
Oản Oản ở phía đối diện thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng. Nàng bắt đầu hối hận vì đã cứu nữ nhân này, lúc này chỉ hận không thể trói nàng lại, rồi cầm roi da quất cho một trận.
Lúc này Sư Phi Huyên không đeo khăn che mặt, khí chất thoát trần lại thêm gương mặt ấy, quả thật đẹp đến động lòng người.
Nam nhân vốn là như vậy, nhìn mãi những kiểu mỹ nhân yêu mị câu hồn, thỉnh thoảng bắt gặp một người thanh lãnh, thanh đạm, lập tức cảm thấy sáng mắt.




